Miền sinh viên - nơi ấy có em.

By Xin chào !

     Lướt web tình cờ thấy bài viết của mình trên blogs của niềm yêu thương một lần nữa ngày ấy lại hiện về qua nhịp cầu của em những ngày sinh viên đầy ắp ...

    
     Hơn 10 năm rồi nhỉ ! Ai biết thời gian trôi như thế nào ! Có thể như cơn lốc cuốn cuộc đời trôi đi và vùi chôn tất cả. Nhưng con người hình như không bao giờ khuất phục nên đã trang bị cho mình một trái tim yêu thương lặng lẽ ẩn giấu rồi vỡ òa đề phải ngỡ ngàng ...

    
     Cách đây vài hôm ngày 28.12.2008 là ngày rất nhớ của Văn K16. Ngày học cuối cùng: 28.12.1996. Ngày ấy thầy Mai Xuân Miên đã lảng tránh trách nhiệm của lý trí để sồng bằng con tim bằng cảm xúc học trò của mình. Những giây phút tưởng chừng không bao giờ quên. Ấy vậy mà cách đây vài hôm chính mình đã quên ! Nói như ông giáo trong "Lão Hạc" rồi có lúc mình không giữ được gì mình muốn nữa rồi.

    
     Em là sợi dây mỏng mảnh nhưng đầy ma lực nối hai miền quên - nhớ. Người ta quên bởi có lý do là không có gì để nhớ. Tôi thì không. Tôi có em.

    
     Một buổi chiều mưa vùng đất quê vàng sũng những chiếc lá xanh. Tịch mịch xa xăm nhiều sự yên lặng của một tâm hồn. Chút khói chiều bãng lãng mơ màng dẫn lối trong tiếng mơ hồ. Chiều ấy Hà Thành cô quạnh đất quê lạc lõng. Giữa sự đời những nỗi niềm hay bám víu nương tựa.

   
     Tôi lần theo em  và tìm lại được tôi hơn 10 năm về trước. Hồn nhiên trong tuổi trẻ tuổi sinh viên trong sáng đến lạ kỳ. Đã có lần tôi ghi lên tập ngôn ngữ học: Quí tộc Nga thế kỷ XIX để chán nản cái chuỗi ngày dai dẳng đến tận 4 năm mong ra đời mà bương chải mà làm ăn. Hai tiếng làm ăn đầy tự hào và kiêu hãnh. Thầy N.Q.C một giảng viên văn khoa chứa đầy máu kinh doanh có lần nhắc nhở: Những điều tôi phải dạy đều có trong giáo trình còn những điều tôi nói thì không ... Đó là những câu chuyện làm ăn kinh doanh và bương chải. Như vịt nghe sấm nhưng cơ ngơi của thầy đã là một thần tượng cho lũ sinh viên nghèo khao khát "giàu".

    
     "Ra đời" xin chỗ nào cũng nhận. Tòa soạn báo Tỉnh đoàn thanh niên Trường chính trị tỉnh ... chỗ nào tương lai cũng hậu hĩnh. Tôi lại chọn nghề giáo ! Nhớ thầy M.X.M nói: Ông ra đó chỉ làm ông giáo làng mà thôi.

    
      
10 năm tôi làm ông giáo làng trong bốn lũy tre chắc chắn. Kiến thức cũ mòn đối tượng giao tiếp là học sinh mình ra đường nghe ai cũng gọi "ông thầy" đầy kiêu ngạo rồi lương còm cõi hao hụt ... làm tôi không biết tự bao giờ đã là ông giáo làng ngu ngơ như ếch ngồi đáy giếng. Và tệ hơn là chẳng biết mình ngu ngơ. Cố bương ra ngoài bằng nhiều nghề như làm báo kinh doanh sản xuất trang trại ... để có cơ hội giao tiếp với đời chạy theo hụt hơi mong thấy được nhịp của xã hội. Nhưng nhuễ nhọai. Tôi bị vùi chôn dưới lớp bụi thời gian. Vùng vẫy kêu la đến khản lời. Rồi xung quanh tôi trong kiếp nghèo về tiền bạc hèn về quyền lực còn vô số kiếp đang say sưa cặm cụi ...

    
      
Và cho đến một ngày tôi có em.

    
     Cái quá khứ thức dậy để con người khao khát thèm muốn những gì ngày xưa mong muốn. Sức trẻ trỗi dậy như hòn than lâu ngày bọc trong tro bụi giờ được khơi bùng. Tôi ngoi lên đống bụi để được hít thở được tham vọng.

    
    
Tôi thấy yêu hơn cõi đời này. Bởi trong cõi đời còn có cuộc đời. Trong tiếng van nài của "cơm áo gạo tiền" tôi thấy "thằng tôi" cũng còn chút đáng sống của cái gọi là giá trị nhân văn.

    
     Tôi nhắn tin cho bạn bè cho thầy M.X.M về cái ngày 28.12 đáng nhớ. Rồi tôi làm blogs trưng bày những kỷ niệm đẹp. Tôi cố giữ liên lạc với em với cuộc đời. Bởi không có niềm tin nào - cho dù niềm tin vào Chúa cũng không thể tuyệt đối bằng sự trung thành của kỷ niệm đầy ắp yêu thương.

     
     Niềm tin ấy đã làm tôi trong sáng !


 

(Ngọc Oanh)

More...

Hành trình tìm một nữ lớn tuổi nhất văn 16.

By Xin chào !

     Nhân chuyến công tác ở Ban Mê sơn tui đã dành một ngày để đi tìm một nữ lớn tuổi nhất trong văn 16. Và tui rất mừng là cuối cùng cũng tìm được chị Lan Anh.

     Trước khi gặp chị Lan Anh tui đã đến thăm cơ ngơi của thằng Chương. Chương mua đất xây nhà ở gần trường địa phận Lâm trường 279. Diện tích đất ở khoảng 500 mét vuông phần xây dựng bao gồm: nhà ở nhà bi-a sân trước. Nói chung đất nhà Chương rất rộng chưa kể mấy ha cà phê tiêu bên cạnh nhà nữa. Có thể gọi là "bát ngát" đất đai. Về kinh doanh 6 bàn bi-a mõi ngày đem lại khoảng gần triệu đồng trừ chi phí còn lãi ròng 400 - 500 trăm ngàn đồng. Vợ chồng đi dạy cả ngày nên Bé Tiên (em gái Chương) phụ trách kinh doanh. Vậy là ổn lắm rồi. Có khi Kinh tế gia đình Chương hơn nhiều văn 16 khác đi chứ phải không bà con ? Chương có bé gái đã 2 tuổi. Bà xã tên là Bình làm kế toán 1 trường cấp 2 gần nhà.


6Hình ảnh002.jpg
                                                                          (Cùng nhau ở quán cà phê Ghita)

     Sau khi nhậu ở nhà Chương bọn tui đến quán cà phê Ghita gần nhà chị Lan Anh và phone chị đến gặp nhau. Mọi người gặp nhau vừa mừng vừa hỏi thăm đủ thứ chuện về văn 16. Chị Lan Anh có 2 cháu. Cháu lớn là bé gái và đã học lớp 2. Còn bé trai thì mới 2 tuổi thôi. Ông xã dạy hóa cùng trường. Chị Lan Anh hiện là tổ trưởng tổ văn và không thích lên chức nữa !? Số phone: 0935.815.240


5Hình ảnh000.jpg
                                                                      (Bé trai của chị Lan Anh đã 3 tuổi)


     Khi từ Ban Mê đi huyện Krôngpac tui có đến Đại học Tây nguyên để rủ Hoài An cùng đi chơi nhưng đã không thể liên lạc được. Rất tiếc nuối !!!

     Sau 4 ngày ở Dăk Lăk tui chạy xuống Pleike - Gia Lai chơi với Lâm già. Mùa Tết Lâm tặc mần ăn có vẻ trúng dzữ. Sơn không thể thoát khỏi tay Lâm tặc nên ở lại Pleiku một đêm và bị Già Lâm tra tấn quá trời ông địa !!!

More...

Một lần nghe lời bạn . . . . tớ lãnh đủ sự bầm dập !

By Xin chào !

 

Từ những đồng tiền của Thầy hiệu trưởng:

     Thầy Châu được Nhà Nước phong tặng danh hiệu Nhà giáo nhân dân. Thế là Trường Đại Học Sư Phạm Quy Nhơn (nay là ĐHQN) tổ chức lễ đón nhận danh hiệu rất hoành tráng. Sinh viên cũng được "ăn theo" - nhà trường cho mỗi sinh viên 5.000 ngàn để gọi là . . . lộc thầy trò cùng hưởng.

     Vậy là có rất nhiều sinh viên "vung tiền" ở các quán nhậu. Văn k16 cũng rôm rả không kém phần các khoa khác. Cả nhóm trai tráng đến quấn nhậu bình dân trước cổng trường lai rai mấy xị. Tàn cuộc ai cũng "sần sần". Người cứ muốn nổ tung ra !!!

Lịch sự không đúng chỗ:

     Mấy anh em văn 16 trên đường về KTX thì gặp lý 16. Không còn nhớ lắm "một kẻ" lý 16 hắn xin thuốc để hút.
- Anh em có thuốc lá không cho xin một điếu ? Trần Đăng Lâm rất lịch sự và hào phóng đưa gói Salem cho hắn. - Mời anh em . . . Thật đáng buồn là "kẻ lý 16" lấy gói Salem phân phát hết mà không cân nhắc là người đưa thuốc lá có đồng ý hay không. Thế là lời qua tiếng lại giữa văn 16 và lý 16. - Đánh chết M chúng nó luôn. Kèm theo tiếng la ó của lý 16 là những thanh sắt kéo lê trên nền ximăng tung tóe lửa. Một cuộc hỗn chiến bắt đầu !!! ??? Vài phút sau văn 16 chạy có cờ . . . và chỉ còn lại vài người.

Hứng lấy tai họa vì tin bạn:

     Trong số văn 16 có TS vốn xưa nay chẳng sợ ai. Đang có men và rất "máu" TS liên tục đánh đông dẹp tây thoái bắc thủ nam chẳng khác gì anh hùng Lương Sơn Bạc. Vũ khí là cái nhị khúc trong tay múa vù vù khiến cho mấy chục sinh viên lý điện kĩ thuật không dám tiến gần. Đang đánh túi bụi . . . thì TS nghe giọng kêu to rất quen. - Sơn đừng đánh nữa gây án mạng bây giờ ! Vừa kêu to Chính (thằng bạn cùng đồng hương Tây Sơn học khoa điện) nhảy đến trước mặt TS. - Đưa nhị khúc cho tui nhen ! - Không đưa cho mày để bọn chúng nướng tao à ?! - Tui bảo đảm là ông bỏ nhị khúc chẳng đứa nào dám đánh đâu (Chính quả quyết). Lưỡng lự đôi chút TS đồng ý đưa nhị khúc cho bạn.

Chạy thoát thân - bị thương nặng:

     TS vừa đưa nhị khúc cho bạn thì lập tức mấy chục đứa lao vào đánh TS. Chính không thể cản nổi nên tự thoát thân. Một mình không thể cầm cự mấy chục thằng như muốn ăn tươi nuốt sống TS mở đường máu. Từ giữa sân cột cờ TS vừa đánh trả vừa chạy về phía hành lang Thư Viện. TS đang bước chân lên bật cầu thang bổng nhiên thấy chân hổng lên. Một thằng to cao không biết từ đâu xuất hiện tóm lấy cổ áo TS giật ngược lại. Bằng động tác nhanh nhẹn TS chùng người xuống và xoay người đấm liền mấy cú vào hạ bộ của tên "khổng lồ". Tưởng hắn ngã ngửa kêu trời ai ngờ cú đấm chỉ "phủi bụi" cho hắn. Hắn vung tay tống một quả thật mạnh vào giữa mồm đối thủ. Bị cú đấm sấm sét TS tá hỏa miệng đầy máu và cắm đầu chạy bán sống bán chết về phía bên kia giảng đường. Mấy chục đứa cứ bám theo và tung nào cây đá chẻ vào sau lưng TS. Bổng phía trước có một nhóm chặn đầu đường thoát hiểm. Biết không còn lối thoát TS quyết định tử thủ !!! TS núp vào gốc cây bạch đàn cạnh đống đá chẻ. Thế là những đợt đạn đá quần đảo nhau giữa hai bên. Bổng trời đổ mưa thật to đám sinh viên chạy tán loạn. TS ngồi một lúc thì có mấy sinh viên cùng lớp chạy tới dìu về KTX.

Hậu quả của trận ẩu đả:

Chân TS sưng vù vì bị đá ném trúng. Miệng cũng sưng không kém. Đáng nói là bị gãy nửa cái răng cửa trông chẳng còn thẩm mỹ !!! Anh em trong phòng cùng nhau xoa dầu sát trùng vết thương cho TS.

Dĩ hòa vi quý:

     6 giờ sáng Chính tới phòng xin lỗi chuyện đêm qua và phân bua việc không bảo vệ được bạn sau khi tước vũ khí phòng thân. Chính bảo anh Hùng muốn gặp. Hùng là dân Tây Sơn - kẻ khổng lồ đêm qua. TS đồng ý gặp nhau ở căn tin tập thể.
- Đêm qua tao biết mày là đồng hương nhưng tao muốn dạy mày bài học thôi. Hùng lên tiếng trước.
- Không sao. TS trả lời.
- Để anh em đưa xuống trạm xá trường lau lại vết thương. Hùng bảo bọn đàn em đưa TS đi.
- Từ nay đứa nào ăn hiếp mày thì nói tao một tiếng. Hùng an ủi.
TS bảo không sao và quay lại KTX trong lòng dâng lên nỗi hận thù. Giá mà mình to lớn như hắn để tống vào mặt hắn mấy quả cho hả giận.

(Trường Sơn - kỉ niệm hơi bị buồn)

More...

Kí sự "chinh Tây".

By Xin chào !

   
     Bình Định những ngày cuối tháng 9 trời xối xả mưa. Mưa chiều se lạnh. Mình cảm giác nhớ Tây nguyên. Thế là đi.
    Chuyến đi này thực ra không phải chỉ có thẳng tiến Pleiku mà còn một việc khác rất quan trọng đó là tới thị xã An Khê để thắp nén nhang tưởng niệm ông già thằng bạn vừa mất đúng 100 ngày. Những chuyến dài ngày mình thường đi ôtô nhưng lần này sử dụng phương tiện xe máy. Từ Quy Nhơn đến Pleiku khoảng 200 cây số chặng đường dài đã làm cho cột sống của mình như rời rã từng đốt. Do có vợ con đi cùng nên mình cố cắn răng thể hiện "cây cột trong nhà". Cũng may có trạm dừng An Khê nên xương cốt đỡ mỏi mệt. Còn nhớ khi gồng mình cho xe bò qua đèo An Khê vào lúc chiều tối suýt chút nữa là đưa cả gia đình vô tảng đá ở eo cánh chỏ gần đỉnh đèo !


                                                         (Cô Diễm Thúy đang MTV cafe)
     Thằng Gô (bạn ở An Khê) mời đi ăn thịt rừng. Cả nhóm đến một quán thịt rừng ven thị xã. Kiểu cách phục vụ ở quán thịt rừng này khá bình dân nhưng giá thực phẩm lại cao hơn nhiều so với Q.Nhơn. 1 kí thịt heo rừng ở đây giá tới 220.000 đồng trong khi đó ở Q.Nhơn chỉ 180.000 đồng. Lạ thật thường gần rừng thì thịt rừng phải rẻ hơn chứ ?! Thôi thì đắt hay rẻ không quan trọng cứ thịt heo rừng tươi ngon là OK rồi. Thằng bạn gọi 2 kí một nửa nướng ngói (viên ngói đã tẩm ướt dầu để trên lò lửa) nửa kia nấu mẻ chấm bánh mì. Cả 2 món này mình mới thưởng thức lần đầu. Tuyệt lắm ! Tay chủ quán cho biết là vừa săn được con heo rừng khoảng 60 kí nên thịt còn tươi ngon. Với 2 món ngon nhớ lâu và đắt tiền này mình sẽ "vẽ vời" cùng anh Nhượng - Nhà hàng Hoàng Long - Diêu Trì thế nào cũng có một bữa tương tự !?

     Sáng hôm sau các gia đình tụ tập ở MTV cafe gần sông Ba. Mình đã phone cho cô giáo Diễm Thuý (ĐT 0974.100.678). Cô giáo bất ngờ với sự hiện diện của 1 văn 16 tại xứ sở này. Thuý bỏ cả đi chợ vù xe tới MTV cafe. Gần 10 năm mới gặp nhau cả hai có 1009 chuyện để hỏi thăm. Diễm Thuý dạy ở Trường PTTH Quang Trung thị xã An Khê Gia Lai. Ông xã là kĩ sư điện công tác ngành điện lực. Vợ chồng có 2 nhóc đều là hoàng tử. Nhóc đầu đã 6 tuổi nhóc 2 được 15 tháng vừa biết gọi ba ba. Mừng là 2 vợ chồng đã tậu được nhà mặt đường chính (Quốc Lộ 19). Cô giáo mời mình về gia trang nhưng do dự định đi Pleiku nên đành lỗi hẹn.


                                                                (Tại nhà anh Hoè)

     Pleiku mưa nhiều hơn mình tưởng. Chiều là mưa. Có chiều phải ở nhà chẳng đi đâu được vì mưa. Phần nhiều thời gian mình ở nhà Lâm tặc. Có đến chơi nhà anh Hoè. Anh Hoè vừa xây nhà xong đất thì đã mua cách đây vài năm với giá khoảng 60 triệu. Nhà anh xây cấp 4 nhưng trong lúc giá vật liệu leo thang nên ngốn gần 200 triệu đồng. Anh Hoè bảo định vay thêm anh em 100 nữa để lên tầng ở cho thoải mái nhưng nghĩ lại sợ nợ nần đành thôi. Vợ anh Hoè là giáo viện dạy thanh nhạc ở trường PTCS. Gia đình có 3 thành viên con trai gần 30 tháng tuổi. Thu nhập cộng cả 2 vợ chồng khoảng 6 triệu/tháng. Kinh tế gia đình vậy là ổn. À cán bộ công an Hoè sắp được thăng hàm thiếu tá rồi.
    
     Mấy ngày ở PLeiku mình cùng anh em cafe lai rai nhiều hơn đi đây đó. Mà thực ra ở đây cũng chẳng có gì lạ lẫm đối với mình. Có 2 lần mọi người ra hồ Phước An cafe. Tại đây mình chụp mấy tấm hình cho thằng Kutik rồi đưa nó đi xem công viên thú hoang dã.

     PLeiku không phải nơi mình ở cũng chẳng phải nơi mình làm việc nhưng cứ hễ đến nơi này là có một cảm giác gần gũi như quen lắm. Có lẽ hồi trước mình đến xin việc và đã từng ở đây gần 3 tháng nên quen cảnh quen người.

     Khi chia tay Pleiku mình mãi băn khoăn một điều bởi chuyến đi này chưa được trọn vẹn lắm. Trước kia mỗi lần lên Tây Nguyên dù thế nào mình cũng ra Biển Hồ. Ở đó có một nhóm Văn 16 chơi cũng khá thân nhưng nay khó gặp lại vì có sự cố tế nhị về quan hệ . . . ! Cũng muốn ở lại xứ sở đại ngàn này thêm vài hôm nữa nhưng bà xã có việc gấp ở cơ quan đành phải "xuống núi" sớm hơn dự định.

     Tây Nguyên ơi ! Pleiku ơi ! Ta hẹn sớm trở lại để kết nối bà con Văn 16 như xưa xoá tan mây mù lâu nay nhất là những định kiến cá nhân do từ những cuộc điện thoại nhầm lẫn.

(Trường Sơn)

More...

"Chiếc phao" cứu sinh cho ngư dân đã bị "tóp teo".

By Xin chào !

     Chính phủ đã bỏ ra hàng nghìn tỉ đồng theo Quyết định 289/QĐ -TTg hỗ trợ tiền dầu cho ngư dân. Nhưng liệu ngư dân có dùng được đồng tiền hỗ trợ trọn vẹn để mua dầu ra khơi ?

Bỗng dưng mắc ... nợ.

     Tổng số lượng tàu cá có đăng ký của huyện Hoài Nhơn hiện nay là 2.834 chiếc trong đó Tam Quan Bắc có 885 chiếc Hoài Hải có 337 chiếc đang hoạt động đánh bắt xa bờ. Từ 2004 đến nay việc đánh bắt tôm cá ngừ đại dương sản lượng thấp nhiều tàu ra khơi mỗi chuyến lỗ tổn từ vài triệu đến vài chục triệu đồng. Rồi giá xăng dầu lên cao ngư dân càng khốn đốn. Anh Nguyễn Văn Ốm ngư dân ở thôn Diêu Quang - xã Hoài Hải cho biết: “Đã ba trăng rồi tàu của tôi nằm bờ chưa ra khơi được vì không vay đủ tổn. Nghe nhà nước hỗ trợ tiền dầu chúng tôi mừng lắm lo về làm thủ tục nhận tiền. Song không phải nhà nước cho bao nhiêu nhận đủ bấy nhiêu mà bị địa phương trừ đủ mọi khoản”.

     Ở xã Hoài Hải có hơn một nửa là tàu không số dưới 40 CV. Số tàu này chủ yếu hoạt động gần bờ. Khi có quyết định hỗ trợ tiền dầu của Chính phủ các chủ tàu này mới làm đăng ký đăng kiểm tàu cá để được hỗ trợ. Vốn cuộc sống của bà con bám theo từng con sóng nên bước chân lên đất đi cũng chênh chao thậm chí có người không biết chữ làm sao biết đường mà làm thủ tục hồ sơ! Nắm bắt được tâm lý đó “cò” giấy tờ xuất hiện. Đối tượng này nhận tất cả mọi hồ sơ từ dễ đến khó lo hoàn thành thủ tục để ngư dân được nhận tiền rồi hưởng phần trăm hoa hồng. Theo chúng tôi được biết mỗi hồ sơ ngư dân phải chi cho “cò” từ 2 đến 5 triệu đồng tùy theo công suất tàu cá. Lâu nay những tàu chưa đăng ký ở địa phương này ra khơi hoạt động bình thường chỉ có đồn biên phòng cấp sổ ra vào neo đậu trong số đó có nhiều tàu mới mua hoặc đóng mới sau 2005 song khi đăng ký để đủ giấy tờ hợp lệ nhận tiền hỗ trợ tất cả đều được làm đăng ký năm 1999. Chính phủ chủ trương miễn thuế cho ngư dân từ năm 2005 nên ngẫu nhiên ngư dân bị đẩy vào việc phải nợ thuế từ 1999 đến 2005! Khi làm hồ sơ đăng kiểm một số ngư dân thắc mắc phản đối khi đội thuế xã buộc ký vào giấy nợ thuế thì được trả lời một cách lạnh lùng: Không làm thì hủy hồ sơ! Thôi thì thà bị trừ còn hơn không có họ ký vào giấy nợ theo thói quen cam chịu. Sau khi ký ngư dân được xã xác nhận đã nộp thuế hết ngày 31.12.2005 trở về trước kẹp vào hồ sơ cùng giấy nợ thuế đưa lên kho bạc để trừ khi nhận tiền hỗ trợ. Anh Nguyễn Văn Ốm mua tàu ở Quảng Ngãi năm 2006 về hoạt động tại địa phương được 2 năm cho biết: “Vừa rồi tôi lên Kho bạc nhà nước Hoài Nhơn nhận tiền đợt cuối cho đủ 20 triệu đồng được hỗ trợ thì bị trừ thuế 5 67 triệu đồng trừ tiền làm giấy tờ chỉ còn lại chưa đầy 12 triệu đồng”. Anh Trần Văn Thạch mới mua tàu năm 2007 cho biết: “Tàu cá của tôi mới mua năm ngoái mọi thủ tục giấy tờ nghĩa vụ khi mua bán đều hoàn thành. Vậy mà bây giờ tôi lại phải một lần nữa chịu thuế!”. Anh được nhận hỗ trợ 20 triệu sau khi tính chi li tiền làm giấy tờ tiền thuế (8 8 triệu) anh chỉ còn nhận 7 triệu đồng! Trong chuyến ra khơi sắp tới chiếc tàu 33 CV của anh phải ngốn tổn phí ít nhất là 25 triệu. Từ niềm vui nghe được hỗ trợ khi cầm 7 triệu đồng trong tay anh bàng hoàng không biết vì sao như thế! Cùng cảnh ngộ như vậy nhiều ngư dân bần thần bước ra khỏi kho bạc với một khuôn mặt thất thểu khi niềm vui còn chưa tan hết.

Cách làm chưa hợp lý chưa đồng bộ.

     Hầu hết tàu cá trên 40 CV ở Hoài Nhơn đều đánh bắt ở ngư trường xa. Vài năm gần đây biển giả thất bát nên nhiều tàu mỗi chuyến cập bờ đều bị lỗ tổn từ vài triệu đến vài chục triệu đồng. Không có tiền chia cho bạn (những ngư dân theo làm với chủ tàu) bạn bỏ thuyền; không có tiền trả nợ cho các đại lý làm tổn đại lý không cho nợ chuyến sau … Dù không có tiền hỗ trợ họ cũng không thể ở nhà không thể không ra khơi bởi cuộc sống của họ đã gắn liền với biển. Họ đành vay nóng thế chấp tài sản giấy tờ nhà để lấy tiền tái sản xuất. Với hoàn cảnh như thế nhiều ngư dân không có tiền nộp thuế. Anh Nguyễn Văn Tiếp làm nghề câu mực trên chiếc tàu 45 CV từ năm 1992 đến nay cho biết trước kia làm ăn được luôn hoàn thành nghĩa vụ thuế nhưng từ năm 2003 đến nay do liên tục thua lỗ nên còn tồn nợ hơn 8 triệu đồng. Căn nhà lụp xụp của gia đình anh được nhà nước hỗ trợ xây dựng xóa nhà tạm. Anh không thuộc diện ù lì mà túng quẩn không có khả năng trả nợ nên đầu năm 2008 đội thuế của xã đã đến cưỡng chế. Bây giờ được nhận tiền hỗ trợ này anh cũng phải ký vào giấy nợ thuế và bị trừ như mọi người. Không chỉ xã Hoài Hải cả ngư dân Hoài Hương Tam Quan… cũng cùng cảnh ngộ. Anh Trương Văn Thạch ở thôn Tân Thành xã Tam Quan Bắc cho biết: “Tàu của tôi 11CV đánh bắt gần bờ lâu nay có ai gọi đăng ký hay gọi nộp thuế gì đâu hôm đến làm giấy tờ bỗng dưng nợ 2 4 triệu. Họ buộc đóng thuế xong mới cho làm đăng ký”.

     Ngay trên một huyện nhưng nơi làm thế này nơi làm thế khác không đồng nhất; trong khi đồng tiền hỗ trợ cho ngư dân ở một số xã đều bị đội thuế “buộc” lại thì ở xã Hoài Mỹ những trường hợp như vậy lại được nhận đủ tiền.

     Trước tình hình nghề cá cả nước gặp nhiều khó khăn Chính phủ ban hành và thực thi Quyết định 289 đã làm mát lòng ngư dân. Khi thực hiện Quyết định của Chính phủ tỉnh ta cũng đã có chính sách tạo điều kiện cho ngư dân được nhận tiền hỗ trợ để có thể ra khơi làm ăn. Vậy mà địa phương lại làm mọi hy vọng ra khơi của ngư dân nơi đây bị cản trở. Trong khi đó điều kiện được hỗ trợ tiền dầu tại khoản 7 Điều 1 trong Quyết định 289/QĐ -TTg không quy định ngư dân phải hoàn thành nghĩa vụ tại địa phương mới được hỗ trợ.
(Trường Đăng)

More...