Đôi lời phân giải từ những thông tin “thất thiệt” nhưng vô cùng “ thiết thực”.

By Xin chào !

     Hôm rồi có gã Bình Định buồn đời lang thang Q.Ngãi cậy nhờ Sơn tui làm hướng dẫn viên góp nhặt thông tin có vấn đề đưa lên blogs. Trong muôn vạn chuyện đời Trần tui giật mình đến choáng váng khi nhận ra mình nằm chình ình trong ấy. Hổng biết thì thôi chứ thấy người ta "động chạm" đến mình mà làm thinh thì hổng chịu nổi bức xúc lắm. Tuy nhiên ngẫm kỹ Trần tui cũng thấy gã trai ấy tài bởi những thông tin "thất thiệt" nhưng vô cùng "thiết thực" ít ra cũng với khổ chủ là Trần tui ... Tui xin điểm qua mấy số gạch đầu dòng sau đây:

29122007144.jpg

                                       (Sơn Trần - Truồng cà phê cùng thầy cô và bạn bè tại  Nguyễn Cafe)

     - Những thông tin trên chính xác đến 2000% sai số 0 1 phần nghìn. Trần tui có nhà có đất có xe có vợ có con có học trò ... là dĩ nhiên. Vì hổng có mầy thứ ấy thì sống làm gì ? Bà con Văn k16 nghe tui nói vậy có đồng tình không ?

     - Trần tui tạm xa nhà cũ (buồn lắm) để ra nhà mới cũng rất là chính đáng. Nhà cũ tuy gần trường (rất tiện) nhưng hơi chật đành đập vách ngăn thông phòng để chứa đủ "nửa trăm" học trò mỗi nhóm dạy thêm ... bài văn mẫu. Cả nhà tui ra nhà mới ở nhằm có chỗ trú nắng trú mưa để phu nhân tĩnh dưỡng lúc "lâm bồn" để mấy nhóc có chỗ chơi đùa và để tiện ăn hàng (vì gần sát chợ mà lị). Mà nhà mới không phải của tui à nha tui thuê vô thời hạn thôi đấy !

     - Còn đất đai Trần tui "tậu" được thì cũng nhờ cố gắng tích góp mần ăn. Vì theo "ai đó" cuộc đời là một quá trình phấn đấu cả trong công việc và tình yêu (ý này hơi sến đây). Và với riêng bản thân: làm hết sức chơi hết mình. Còn chơi chứng khoán ? Chẳng qua mấy người ta ăn khoai mình cũng vác mai đi đào mà thôi. Nhưng nói nhỏ với bàn dân thiên hạ sau mấy phiên giao dịch đầy lo âu thấp thỏm đến giờ nụ cười đã nở trên môi tui.

     - Ai mà không có xe máy bởi nó là đôi chân của ta mà. Chiếc xe tay ga gần "30 chai" mà gã trai Bình Định "ghen tỵ" là của bà xã tui mượn để đưa bạn đi chơi cho oách mà thôi !

     - Còn chuẩn bị bé thứ ba. Dù nằm ngoài ý muốn nhưng cũng lắm người "ganh ghét" nhất là Kiều Dung và Bùi Văn Thanh (hai kẻ đang một mình mà k chịu ráp). Có anh bạn ở Gia Lai nhắn tin: "Sơn Trần ơi sao tài thế phục mày đấy !". Trần tui chỉ biết đáp lại: "Em không giỏi về chuyên môn thì giỏi làm người sản xuất baby vậy ! Thiên chức đàn ông mà !"

     Đôi lời phân giải đôi lời cho đỡ nhọc lòng. Hẹn một ngày gần nhất hầu chuyện bè bạn Văn k16 Qui Nhơn./.

(Sơn Trần - Truồng)

More...

Ngày khai trường.

By Xin chào !

     Ngày xưa đi học cứ mỗi năm đến tháng chín chúng tôi lại nôn nao chờ mẹ mua cho quần áo tập vở mới. Cái cảm giác bâng khuâng đến lạ kỳ! Hôm ấy mẹ bán mấy con gà dồn tiền mua sấp vải thơm lựng mùi vải mới tôi ôm vào lòng mà hít ngửi niềm vui sướng. Mẹ bảo “nhẹ tay kẻo nhàu con ạ!”. Tôi nhẹ nhàng đặt xuống nâng niu rồi ngồi sau chiếc xe đạp ba chở đi đến thợ may như chở một niềm hạnh phúc. Ướm thử đồ đeo chiếc cặp tuy rẻ tiền nhưng mới tinh bao những quyển tập một cách cẩn thận … Rạo rực suốt đêm vì ngày mai là ngày khai trường.

     Buổi sáng tôi thức dậy rất sớm nhưng mẹ tôi đã dậy từ bao giờ mọi thứ đã sẵn sàng: dụng cụ học tập được sắp xếp trong chiếc cặp ngăn nắp bộ đồ mới may được ủi láng nhẵn. Tôi mặc đồ ôm cặp chào ba mẹ rồi bước đi ngượng ngùng trên đôi dép mới. Con đường làng hôm nay đẹp hơn mọi khi bác trưởng thôn đã cho dọn dẹp sạch sẽ. Từ mọi ngả đường những bạn cùng trang lứa cũng tung tăng trong bộ áo mới hồn nhiên nói cười. Cổng trường sau ba tháng chia xa rộn ràng sắc màu ngày tựu trường. Tụm năm tụm bảy huyên thuyên chuyện hè chuyện học. Trường quét lại vôi trắng còn mới tinh thầy cô hôm nay hình như cũng chọn bộ đồ đẹp nhất tôi nhìn thấy cây me tây đã thay lá xanh rì. Ngồi dưới những dòng băng rôn ghi quyết tâm Thi đua dạy tốt học tốt mà lòng đầy khát khao: Nhất định năm nay mình sẽ tiến bộ hơn sẽ mạnh dạn tham gia các phong trào của lớp sẽ là học trò ngoan để thầy cô ba mẹ vui lòng … Không nhớ hết nhưng tôi suy nghĩ rất nhiều mỗi lần khai giảng lại mở ra một vùng trời mơ ước cho tôi. Tiếng trống khai giảng năm học được thầy hiệu trưởng đánh vang lên báo hiệu năm mới bắt đầu và cũng là báo hiệu bắt đầu hành trình thực hiện ước mơ của mình. Bây giờ cái khát khao ngày xưa đã thành hiện thực.

     Tôi làm nghề dạy học tiếp sức ước mơ cho bao thế hệ. Những ước mơ bé bỏng nhưng mãnh liệt như tôi ngày ấy. Vậy mà gần đây cái ngày khai giảng không còn thổn thức làm động lực chắp cánh cho một năm học. Chương trình càng giảm tải thì công công việc lại càng đầy. Trước kia học 33 tuần giờ 37! Đi học rồi mới khai giảng có trường cho học trước ba đến bốn tuần trường nào chậm là hai tuần. Đến ngày khai giảng hầu như nhiều trường làm lễ tranh thủ cho có. Ngày 5.9 học sinh phải đi sớm hơn thường lệ nửa giờ để khai giảng rồi vào học cho kịp tiến độ. Học sinh vội vội vàng vàng mang theo những lá cờ nhỏ cặp sách vừa làm lễ vừa ôn bài sợ tí nữa thầy kiểm tra bài cũ. Sau tiếng trống khai giảng vội vã quen thuộc trường lại tiếp tục công việc đã bắt đầu trước đó đã mấy tuần… Đôi lúc lan man ngoài giờ tôi hỏi học sinh của mình "ngày khai giảng các em có hồi hộp không?" Các em trả lời tỉnh bơ "mệt thêm thầy ơi!" “Vạn sự khởi đầu nan” sự “khởi thủy” bao giờ cũng quan trọng cho bất cứ việc gì. Xây dựng một công trình lễ khởi công rất trang trọng; phát động một phong trào lễ ra quân người ta làm hoành tráng… Khai giảng một năm học có quan trọng không? Câu hỏi này làm tôi băn khoăn mãi. 

     Nhìn một buổi lễ khai giảng diễn ra nhanh chóng tôi nghĩ rằng người ta đã quên cảm xúc ngày tựu trường quan trọng như thế nào! Dạy chương trình mới nhà trường phải chạy theo thời gian cố gắng hoàn thành năm học đúng quy định. Họ chú ý đến con số đến thành tích ít ai còn chú ý đến tư tưởng tình cảm động viên cổ vũ tinh thần để học sinh coi việc đến trường là một ngày hội. Các em đi học là bổn phận là trách nhiệm. Nhiều quy định hình phạt được áp đặt để học sinh thực hiện như một cái máy đã lập trình sẵn. Trước kia học sinh bỏ học vì không có điều kiện đến trường bây giờ bỏ học là vì chán học. Trường học quá chú ý cải cách giờ dạy và học mà hầu như quên hẳn giờ giải trí nhằm tác động vào tình cảm tinh thần ham học cho học sinh. Những buổi văn nghệ đợt cắm trại… bắt đầu vắng dần bởi tổ chức nếu có chuyện gì… ai chịu trách nhiệm! Tác động đến học sinh lứa tuổi đang hình thành nhân cách nhất thiết phải quan tâm đến cả lí trí và tình cảm. Hãy trả lại niềm vui cho học sinh ngày khai giảng hãy để cho các em thấy sự quan trọng của một năm học ngay từ lúc bắt đầu. Nếu biết quan tâm những chuyện rất nhỏ như thế mới mong làm được những điều lớn hơn.

(Trường Đăng)

More...

Lãng mạn Măng Đen.

By Xin chào !

     "Ruồi vàng bọ chó gió Măng Đen” - Đó là câu nói của các cụ thời kháng chiến để chỉ về sự khó khăn cực nhọc một thời. Còn bây giờ với tôi - Măng Đen lại hiện ra một cách hết sức … lãng mạn.

MĂNG ĐEN - THÀNH PHỐ TRONG SƯƠNG.

     Chín giờ sáng giữa mùa hạ chúng tôi dừng xe ở đỉnh đèo Măng Đen trên quốc lộ 24. Trước mắt chung quanh là trùng điệp rừng thông ẩn hiện sau màn sương đục. Sương lơi lả mặt đường. Sương ve vuốt nõn thông. Cách mười mét sương che không thấy mặt người. Đi thêm vài cây số đã là khu hành chính - trung tâm của huyện mới Kon Plong được xây dựng theo kiểu kiến trúc biệt thự. Điều ngạc nhiên là không riêng gì khu hành chính của huyện mà xung quanh khuấtt trong sương là những căn biệt thự xinh xắn vừa xây xong có những căn đang xây hoặc vừa xong phần móng. Mỗi căn biệt thự nằm trong một lô đất rộng chỉ với … thông và sương. Một Sa Pa một Đà Lạt ở bắc Tây Nguyên ? Bí thư huyện uỷ Kon Plong anh Nguyễn Văn Hùng khẳng định chắc nịch: “Không hề. Chúng tôi đã cử nhiều đoàn đi Sa Pa Đà Lạt và một số thành phố có khí hậu ôn đới khác của nhiều nước để học hỏi để rồi hình thành một Măng Đen rất riêng ở vùng cực bắc Tây Nguyên này”. Và từ đó nơi đây đang dần hiện hữu một thành phố trong sương !

     Thực ra Măng Đen chưa phải là thành phố chưa là thị xã thậm chí chưa là thị trấn. Măng Đen mới chỉ là xã - một trong chín xã của huyện mới Kon Plong (Kon Tum). Năm 2002 Kon Plong được tách thành hai huyện: Huyện Kon Rẫy nằm ở thị trấn (trung tâm huyện cũ - gần thị xã Kon Tum) còn huyện mới Kon Plong bây giờ chuyển về Măng Đen. Từ đây Măng Đen như nàng công chúa sau một giấc ngủ dài chợt bừng tỉnh bởi chiếc đũa thần hiện lên với vẻ đẹp lộng lẫy tráng lệ và vô cùng …“trinh nguyên”. Măng Đen nằm ở độ cao 1.200-1.500 mét so với mặt nước biển là vùng đất nguyên sơ với hơn 100.000 ha rừng nguyên sinh trùng điệp (trong đó có hơn 40.000 ha rừng thông) độ che phủ hết sức lý tưởng (đạt 85%).

     Tại đây còn có hệ thống sông hồ suối đá thác ghềnh chằng chịt nhiệt độ bình quân dưới 20 độ C … Chính những điều kiện trên đã làm nên một Măng Đen - một “thành phố trong sương” còn hết sức vẹn nguyên bởi chưa (đúng hơn là còn rất ít) có sự cạn thiệp của bàn tay con người. Đưa chúng tôi đi thăm “thành phố” là anh Đặng Thanh Nam - Phó Chủ tịch UBND huyện. Gần hết một ngày cũng chỉ đi được khu trung tâm thăm các khách sạn biệt thự; thăm hồ Păk Ke một thác và vườn thú nuôi tự nhiên ở “ngoại thành”. Mới biết tiềm năng năng của Măng Đen là vô cùng lớn nếu khai thác xứng tầm thì nơi đây sẽ là một trung tâm du lịch sinh thái của vùng cực bắc Tây Nguyên.


TỪ NHỮNG Ý TƯỞNG TÁO BẠO.

     Ngay từ những năm đầu tách huyện chủ trương từ tỉnh đến huyện là vực dậy đời sống khó khăn của đồng bào các dân tộc thiểu số ở Kon Plong đó là nhiệm vụ trọng tâm chính yếu của huyện. Ngày ấy Kon Plong còn vô vàn khó khăn: Điện thắp sáng giao thông hầu như con số không tập tục canh tác lạc hậu đời sống nghèo nàn… Trước khi tách huyện 100% dân số của Kon Plong là người dân tộc thiểu số (trong đó 50% là người M’Nông). Còn bây giờ có 98% là người dân tộc tại chỗ 2% còn lại chính là số người Kinh- cán bộ tăng cường về huyện mới nhằm “đánh thức” Kon Plong “đánh thức” Măng Đen. Nhiều chuyến khảo sát về tận các buôn làng vùng sâu kéo dài hàng tuần mà đích thân chủ tịch tỉnh Hà Ban Bí thư huyện uỷ Nguyễn Văn Hùng đến Chủ tịch các phó Chủ tịch huyện phải xắn quần lội bộ cơm nắm cùng… muỗi vắt giữa rừng sâu. Trong những chuyến đi ấy ý tưởng về một khu du lịch sinh thái đã được phôi thai. Đến năm 2006 dự án Măng Đen chính thức đi vào giai đoạn triển khai.

     Ngoài những thế mạnh về thiên nhiên thì giao thông cũng là điều kiện cực tốt để thúc đẩy ý tưởng thành lập khu du lịch sinh thái Măng Đen: Nếu đi đường 14 thì đến thị xã Kon Tum theo quốc lộ 24 khoảng 50km là đến Măng Đen. Một đường khác đến Măng Đen cũng bắt đầu từ quốc lộ 24 tại ngã ba Thạch Trụ (Quảng Ngãi) vượt đèo Violắc ngoạn mục với trùng điệp rừng nguyên sinh khoảng 70km là đến. Có thể nói thiên nhiên đã ưu ái ban tặng cho đại ngàn bắc Tây Nguyên món quà vô giá cùng với ý tưởng táo bạo và quyết tâm của con người mà chỉ trong vòng hai năm một Măng Đen xinh đẹp thân thiện với thiên nhiên đang dần thành hình. Đến nay đã có hơn 20 doanh nghiệp với khoảng 36 dự án (khoảng 3.500 tỷ đồng) đang được đầu tư vào vùng động lực khu du lịch sinh thái Măng Đen. Chỉ riêng Công ty CP Sài Gòn- Măng Đen đã đầu tư 1.500 tỷ đồng thực hiện các dự án du lịch sinh thái như xây dựng khu nhà biệt thự khách sạn 5 sao sân Golf 18 lỗ trồng cây gió bầu cây trafosa… Công ty CP Đầu tư Sài Gòn- Tây Nguyên đầu tư 600 tỷ đồng xây dựng khu du lịch sinh thái 50 biệt thự… Với một cơ chế cực thoáng là cá nhân được cấp đất xây dựng biệt thự chỉ phải đóng 30% giá trị tiền sử dụng đất tất nhiên phải khởi công xây dựng trong vòng 60 ngày kể từ ngày có quyết định giao đất để tránh tình trạng đầu cơ phải xây dựng theo một kiến trúc quy hoạch tổng thể của dự án: Từ 20 lô thử nghiệm ban đầu (mỗi lô rộng 1.000-1.500 m2) mà đến nay đã có khoảng 160 biệt thự trên tổng số 310 căn đã và đang xây dựng. 2 khách sạn hiện đại (khách sạn Hoa Sim và Hoa Hồng) của Công ty CP Sài Gòn- Măng Đen đã đi vào hoạt động bước đầu phục vụ khách du lịch và các nhà đầu tư …

     Sau một ngày tham quan Măng Đen sáng hôm sau ngồi uống cà phê dưới sương ở Khách sạn Hoa Hồng tôi đem một thắc mắc đến với Bí thư Hùng: Liệu dự án hoàn thành thì Măng Đen có còn rừng còn thông còn sương nữa không? Anh nói: “Hết rừng hết thông hết sương đồng nghĩa với… không còn Măng Đen! Ngay từ khi dự án hình thành chúng tôi đã trù liệu đến điều này nên trong 70 ha rừng thông thuộc dự án chỉ xây dựng 30% diện tích. Mỗi cá nhân được cấp đất (1.000-1.500 m2/lô) cũng chỉ được xây dựng 1/3 diện tích ấy còn lại phải giữ thông trong vườn. Ngoài ra chúng tôi còn giao cho các hộ cá nhân tham gia công tác quản lý bảo vệ rừng…”. Với những suy nghĩ tích cực như trên thì không lâu nữa Măng Đen sẽ là điểm đến lý tưởng của du khách gần xa. (Trần Đăng Lâm) Box - Gọi đúng tên phải là T’măng Deeng tiếng Mơ Nâm nghĩa là vùng đất rộng lớn bằng phẳng. Trước đây người Pháp đã từng có ý định xây dựng nơi đây thành khu nghỉ dưỡng nhưng họ chưa kịp thực hiện. Còn bây giờ Măng Đen là 1/13 danh mục khu du lịch nổi tiếng của quốc gia.

(Trần Đăng Lâm)

More...

Ai Về Bình Định mà . . . coi !

By Xin chào !

     Bình Định xưa nay gắn liền với miền đất võ với hoàng đế Quang Trung với bánh ít lá gai với dừa Tam Quan nổi tiếng. Vùng đất của bao chiến công lẫy lừng với cái nôi nghệ thuật tuồng mảnh đất địa linh nhân kiệt này đã từng sinh ra những nhà thơ nức lòng độc giả ( Hàn Mặc tử Xuân Diệu Yến Lan…). Và Bình Định cũng là nơi giao thoa giữa các nền văn hóa tạo nên nét đặc trưng bên tháp Chàm cổ kính. Hàng năm ở đây diễn ra các lễ hội như một sự thăng hoa hội tụ và hợp tác. Về Bình Định là để tìm lại để hòa vào để hưởng ứng và để ngợi ca về miền “ đất võ trời văn”.

Đời đời rạng rỡ.

     Cái thời Quang Trung đã đi vào quá khứ hơn 200 năm nhưng đến nay vẫn còn là đề tài hấp dẫn những nhà nghiên cứu. Vừa thần tốc tiến quân ra Bắc vừa chiêu mộ hàng vạn quân; chiến lược binh pháp để thống nhất bờ cõi đánh tan 20 vạn quân Thanh; hay ngay cả việc ướp xác (phát hiện ở Phù Cát) gần 200 năm vẫn còn tươi như đang nằm ngủ… Tất cả đều còn là một dấu hỏi. Khám phá Tây Sơn là chạm vào những bí ẩn chưa được giải mã. Nhiều nhà nghiên cứu đưa ra nhiều giả thuyết nhưng tất cả đều bất hợp lí. Bất lực! Không gian mênh mông của đất Bình Định hiện lên thấp thoáng những tháp Chàm điểm lên nền trời cao ngạo nghễ trầm mặc. Những cái tên thân quen bởi nó tạo nên nhiều giá trị: Tháp Dương Long Tháp Bánh Ít gắn với sản vật Bình Định tháp Đôi đứng cạnh cầu Đôi là cửa ngõ Quy Nhơn một thời với câu ca dao nổi tiếng: Cầu Đôi đứng cạnh tháp Đôi/ Vật vô tri cũng thế huống chi tôi với nàng. Trên thân tháp hiện nay có những chỗ trầy trụa vết thời gian bàn tay con người muốn trùng tu để bảo tồn nhưng sự vụng về của con người hiện đại đành bất lực bởi họ chưa hiểu nổi kiến trúc một thời. Dưới lòng đất người ta đang khai quật thành Hoàng Đế Quang Trung chồng chất lên những sản vật của thành Đồ Bàn tháp Chăm với những sản vật quí giá: Phù điêu rắn Naga bộ Linga và yoni… với những nghệ thuật điêu khắc Champa có thể trở thành di sản văn hóa thế giới. Giao thoa giữa quần thể tháp là chùa Thập Tháp hài hòa tôn nghiêm cổ kính một cổ tự xưa nhất miền Trung...

     Đi dưới hàng dừa xanh mát rượi từ Tam Quan vào mới ngỡ ngàng trước câu hát: “Về Tam Quan qua hàng dừa xanh mới hiểu quê ta sao không còn nắng”. Chạy qua những làng nghề thảm sơ dừa bánh tráng dừa bánh dây ( bánh tro) bánh ít lá gai nem Chợ Huyện đến bún Song Thằn nổi tiếng đến làng nón Gò Găng duyên dáng… mới thấy truyền thống làng nghề phong phú thế nào. Con người nơi đây cần mẫn chất phác ngàn đời để tôn tạo nên một giá trị. Sẽ là may mắn cho những ai đến Bình Định nhân dịp Festival bởi trong chương trình ẩm thực tất cả những đặc sản của người dân vùng đất hào hoa này tạo ra đều hội tụ. Cái âm thanh lốp rốp trong bàn nhậu hay bữa tiệc không thể thiếu của chiếc bánh tráng ngày xưa là sự “sáng tạo” của Quang Trung dùng làm lương khô cho 7 ngày tiến quân ra Bắc. Bánh tráng hôm nay có cả hương dừa Tam Quan một thời nổi tiếng với câu ca: “ Công đâu công uổng công thừa/ công đâu xách nước tưới dừa Tam Quan”. Hay những món bánh dây bánh ít lá gai; món bún cá bún tôm bún quẩy… Có du khách vì ngon miệng ăn một món đến no để rồi hối tiếc vì không thể thưởng thức hết hương vị nơi đây. Kho tàng văn học dân gian truyền tụng câu ca chỉ điểm võ Bình Định: Trai An Thái gái An Vinh. Hàng năm vào rằm tháng 7 trai gái đổ về đây tham gia Hội đổ giàn An Thái mang theo những tinh túy của võ đường của mình. Cái vô tình hay xếp đặt làng võ này nằm gọn trong làng rượu Bàu Đá danh tiếng. Sự gặp gỡ này tạo nên một tính cách rất riêng có người đúc kết: Con gái Bình Định có ba đặc điểm: giỏi võ biết nấu rượu và làm thơ. Và vì thế (mà) con trai Bình Định cũng có ba đặc điểm: Biết chịu đòn uống rượu và nghe thơ. Không chỉ hội tụ những dòng văn hóa những chiến công hiển hách của anh hùng áo vải Tây Sơn thiên nhiên còn ban tặng cho Bình Định những danh lam thắng cảnh quyến rũ lòng người. Núi Bà (Hòn Vọng Phu) linh thiêng Hầm Hô trải dài như áng tóc núi rừng buông xõa con đường Quy Nhơn – Sông Cầu uốn mình theo con sóng những đường cong tuyệt mỹ để nơi đây mọc lên những khu nghỉ mát đẹp lòng người…

Thành phố của thi ca.

     Còn vài ngày nữa là tưng bừng diễn ra lễ hội trên những con phố nhỏ to thành phố những con đường đang được sửa sang lại cho vừa lòng du khách. Con đường Xuân Diệu chạy dọc bờ biển ẻo lả đang trải rộng cho những ánh mắt tha hồ tỏ tình với biển. Tôi thích nhất ngồi lơ đểnh với cốc nước mía (giá 2000/ly) nhìn đêm thành phố buông mình hiền hoà trong bóng sẫm của những hàng cây giăng đầy hương biển. Khi dòng đời đỡ tất bật hơn trên những con phố ta chợt xốn xang hương hoa sữa dìu dặt nêm cho những câu tỏ tình thêm ngọt ngào hương sắc.

     Thành phố không ầm ào như những con sóng tan vào gành đá nét vẫy bút của đất trời xuất thần cho Quy Nhơn một bãi tắm Hoàng Hậu bên cạnh đồi thi nhân quanh năm rầm rì thơ Hàn Mặc Tử. Dzũ Kha cái con người trời ban cho nhiệm vụ ngày đêm phác họa trên gỗ thông nâng niu những dòng thơ Hàn qua bút lửa. Sự tương tác giữa con người và đất trời là cái hữu duyên làm nên thành phố lãng mạn trầm mặc dưới những tháp chàm thách thức với thời gian. Trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh khái quát: “ Ta thoát lên tiên cùng Thế Lữ ta phiêu lưu trong trường tình cùng Lưu Trọng Lư ta điên cuồng với Hàn Mặc Tử Chế Lan Viên ta đắm say cùng Xuân Diệu”. Sự vô tình của tác giả nhắc đến quá nhiều cái tên thi nhân ở Bình Định hay vì những cái tên quá lớn không thể không nhắc tới? Cùng với dấu ấn của Hoàng đế Quang Trung một thời vẫy vùng đã làm Bình Định trở nên “đất võ trời văn”. Có câu hát “ Ai có về Bình Định tắm nước Kôn giang nhớ người một thời chinh nam phạt bắc đời đời rạng rỡ Quang Trung” ngân nga như khúc khải hoàn trong trống trận Tây Sơn…

     Tháng 8 Quy Nhơn tiếp đón cái dịu dàng mùa thu. Những cơn gió thoảng nắng hồng thổi ngang qua eo biển tỏ tình với thành phố làm đất trời trở nên lãng mạn. Trời thu thoáng đãng để cho những đám mây dang rộng đôi cánh bay lên nền trời xanh. Những giọt mưa chưa đủ làm ướt áo những thiếu nữ lãng đãng tìm giọt mưa thu nhưng đủ để níu chân chàng trai ngồi lì trong quán với ly cafe nóng. Thu Quy Nhơn thân thương và đẹp. Năm nay cái đẹp như một cô gái không cần trang điểm ấy lại được tô điểm bằng lễ hội Festival Tây Sơn – Bình Định. Có ai về Bình Định mà coi để lưu dấu để đọng mãi.

     Thành phố nhỏ đang vươn mình ra biển lớn để hòa nhịp cùng với nhịp độ phát triển của xã hội bằng khát vọng cao hơn tầm tay với trí tuệ và sức lực hội tụ tạo thành cây cầu Nhơn Hội vượt biển dài nhất Việt Nam. Rồi khu kinh tế Nhơn Hội khởi động khắp bán đảo Phương Mai bừng giấc cây cầu sẽ oằn mình chở những phái đoàn những du khách cả GDP về cho tỉnh. Không biết nói sao cho trọn vẹn đất và người Bình Định thôi thì hãy về đây mà giao hưởng mà say men Bầu Đá mà hòa nhịp với Festival.

(Ngọc Oanh)

More...

Mùa thi ơi !

By Xin chào !

   
   
   Đồng cảm với chia sẻ của anh nhiều người hài lòng về cách tổ chức của Cụm thi Quy Nhơn. Đã không còn cảnh thí sinh phải ngủ vỉa hè đi xe thồ có máy chém và những chủ quán cơm bình dân như chực muốn "cướp" tiền người khác.
   
    Sáng sớm ngày thi đầu tiên những bậc phụ huynh "chở niềm hy vọng" của mình đi tìm hiện thực sau 12 năm đèn sách nuôi ước vọng cho tương lai. Mọi người chen chúc trước cổng trường và gọi với theo dặn dò con em mình lần cuối rồi quay ra ngồi phía trước cổng trường đại học dõi mắt vào bên trong chờ đợi. Hòa vào nỗi lo lắng của những bậc cha mẹ là những những câu chuyện hỏi thăm nhau con chị con anh rất thân thiện.
  
    Anh Phạm Đình Lưu ở Thanh Hóa tâm sự: Cách đây 6 năm tôi cũng có một lần đưa con trai đầu vào Quy Nhơn dự thi đại học. Lúc đó Quy Nhơn cũng đang vào mùa bóng đá. Đến thành phố lúc nửa đêm cha con tôi phải ngủ ở vỉa hè vì không tìm được nhà trọ. Hình như do cùng lúc với mùa thi và giải bóng đá cho nên giá cả rất đắt đỏ. Một "cuốc" xe thồ từ bến xe đến trường đại học cha con phải chi tới 30.000 đồng. Một ngày chúng tôi ở nhà trọ thêm 20.000 đồng nữa. Đi lại vô vàng khó khăn nhưng không có ai hướng dẫn. Bao nhiên nỗi khổ cứ làm tôi ám ảnh. Rút kinh nghiệm đợt thi trước lần này tôi đưa con vào Quy Nhơn dự thi có chuẩn bị chu đáo hơn. Nhưng thật bất ngờ năm nay Quy Nhơn chuẩn bị cho mùa thi còn chu đáo hơn tôi nghĩ nhiều. 

   Đồng cảm với chia sẻ của anh nhiều người hài lòng về cách tổ chức của Cụm thi Quy Nhơn. Đã không còn cảnh thí sinh phải ngủ vỉa hè đi xe thồ có máy chém và những chủ quán cơm bình dân như chực muốn "cướp" tiền người khác.

   Còn anh Bình quê ở Kon Tum đã phải bỏ cái rựa cùng mùa lúa rẫy chín vàng chưa thu hoạch để đưa con đi thi bởi vì không thể yên tâm ở nhà. Anh Bình nói vui: Đây là lần đầu tiên mình đưa con đi thi. Ra đi vợ mấy lần dặn dò là coi chừng chứ người ta lừa lấy hết đồ đạc không có tiền mà về xe. Ở Quy Nhơn 3 ngày rồi mình thấy mọi việc diễn ra đều dễ dàng nhờ hướng dẫn của anh chị ở các điểm tiếp sức mùa thi. Nỗi lo của mình mang từ Tây Nguyên xuống thành phố biển đã biến mất từ lúc nào chẳng biết. Tuyệt vời thật ! Bao nhiêu mối lo trước khi đến Quy Nhơn đã trở thành chuyện ngày xưa. Khi đến Quy Nhơn rồi thì chuyện ngày xưa . . . . . và bây giời đã khác hẳn.

   Từ những anh chị em làm công tác tiếp sức mùa thi nhân viên xe buýt người chạy xe thồ chủ nhà trọ chủ quán ăn . . . . họ đều thân thiện dễ mến và rất nhiệt tình. Bắt gặp ở Quy Nhơn những nghĩa cử như vậy các thí sinh và người nhà rất yên tâm.

   Câu chuyện cứ dài theo cùng những gương mặt rạng rỡ họ khen Quy Nhơn đón gần 100.000 người vào thành phố mà mọi việc cứ như diễn ra rất bình thường. Không ai phàn nàn một lời nào về sự đón tiếp của Quy Nhơn. Có chăng anh Tú quê ở Quảng Ngãi hơi buồn xiu xíu. Anh nói: Đêm qua tôi muốn photo giấy chứng minh nhân dân mà đi hết thành phố chẳng có chỗ nào. Họ nói rằng hết mùa thi mới hoạt động trở lại. Nói vậy chứ trong lòng tôi mừng thầm bởi vì các tiệm photocopy không làm việc thì "phao" không còn đất sống. Một mùa thi như thế mới là công bằng.

(Ngọc Oanh)

More...

Chút quà Quy Nhơn.

By Xin chào !

More...